VSA UTA Blog

Hội Cựu Sinh Viên Việt Nam tại Viện Đại Học Texas Arlington - USA

Kỷ Niệm UTA

       Có người bạn nói với tôi rằng ở UTA bây giờ không còn hội sinh viên Việt Nam nữa. Cái tin ấy làm cho tôi cảm thấy thật buồn. Vì đã xa trường một thời gian cũng khá lâu và ít có dịp về lại, tôi vẫn nhớ thật nhiều về ngôi trường thân yêu với nhiều bạn bè thân quen và những kỷ niệm đáng nhớ. Thời chúng tôi đi học sao mà vui và hăng hái thế. Không biết có tự bao giờ, cái truyền thống của người đi trước vẫn được tiếp nối với người đi sau về những sinh hoạt của hội sinh viên nơi bạn bè tề tựu và làm những công việc có ý nghĩa. Chúng tôi tổ chức đại hội văn nghệ, đại hội thể thao, làm báo, đi picnic, tranh tài bowling, hay tham dự những đêm không ngũ lên tiếng bênh vực cho đồng bào mình ở bên trại tị nạn đang bị cưỡng bức hồi hương. Cái tinh thần của những thanh niên, thiếu nữ trẻ vẫn nhớ đến cái nguồn cội của mình đã làm cho chúng tôi ngồi lại với nhau và làm việc một cách tự nguyện, tự giác, sao mà đẹp và vui thế. Mới đó mà đã mấy chục năm qua, thời gian trôi nhanh như bóng câu vụt qua cửa sổ. Nhiều khi ngồi nghĩ lại kiếp sống làm người, mới thấy quý trọng cái thời tuổi trẻ dám nghĩ, dám làm, và mới thấy vui vì một chút gì đó mình đã tham gia cùng bạn bè trang lứa. Nhớ lại bạn bè, người ở mỗi nơi, ít khi có dịp gặp lại, thì thèm một dịp họp mặt chuyện trò và nhắc lại chuyện xưa. Có lẽ bạn bè nhiều người cùng chung ý nghĩ, nên chúng ta, những cựu sinh viên Việt Nam ở UTA lại có dịp gặp nhau. Thật không có gì vui bằng. Và nếu chúng ta có thể làm gì để cho hội sinh viên Việt Nam ở UTA sống lại thì còn gì vui hơn. Xin hẹn bạn ở nơi ấy vậy.

Đinh Văn Bình